Cuộc đại chiến không khoan nhượng của mẹ vợ và mẹ đẻ

Sau đám cưới, vì không hài lòng nhà thông gia, bố mẹ tôi nhất định không chịu lên thành phố lần nào nữa.



Từ ngày yêu nhau, tôi đã biết tôi không xứng với nàng. Nàng là gái thành phố, bố mẹ nàng là chủ một doanh nghiệp làm ăn rất phát đạt, còn tôi chỉ là chàng trai xuất thân từ nông thôn, bố mẹ làm ruộng, quanh năm chân lấm tay bùn chỉ đủ ăn. Để nuôi tôi ăn học, bố mẹ phải đi vay nợ. Sau khi ra trường, trong khi tôi còn đang vật lộn với những công việc tập sự vất vả, lương ba cọc ba đồng còn phải chắt chiu trả nợ cho bố mẹ, thì nàng được bố mẹ hậu thuẫn mở công ty riêng, thu nhập cao hơn tôi hàng chục lần.

Biết mình không xứng, nhưng tôi không thể điều khiển được trái tim mình. Tôi yêu tính cách phóng khoáng, độc lập của nàng, thích khuôn mặt luôn tươi cười rạng rỡ, thích sự tinh nghịch, đáng yêu,...thích tất cả mọi thứ thuộc về nàng. Tình yêu chân thành của nàng giúp tôi xóa đi mặc cảm, tự ti trong lòng. Nhiều lúc bên nhau, tôi thường hỏi nàng, tại sao điều kiện của nàng tốt như thế lại chọn một chàng trai bình thường như tôi? Nàng bảo, vì thấy tôi thật thà, chăm chỉ, nàng thương!

Yêu nhau 2 năm, chúng tôi quyết định đưa nhau về gia đình hai bên để bàn chuyện cưới hỏi. Bố mẹ nàng biết chuyện thì ra sức phản đối. Mẹ nàng năm lần bảy lượt gọi điện thoại cho tôi, ngọt nhạt có, đe dọa có, mục đích cuối cùng là muốn tôi chia tay với nàng, nhưng tính cách nàng ương bướng, sống chết không muốn chia tay. Nàng còn dọn hẳn đến chung sống với tôi trong căn nhà trọ chật hẹp để phản đối bố mẹ. Được một thời gian thì nàng có bầu, bố mẹ nàng đành phải chấp nhận tôi.

cuoc dai chien khong khoan nhuong cua me vo va me de - 1

Từ ngày mẹ tôi lên ở cùng, nhà cửa sạch sẽ tinh tươm, cơm dẻo canh ngọt, vợ chồng tôi chưa kịp thở phào thì đã phải đau đầu vì phải đứng giữa hai bà mẹ.
(Ảnh minh họa)

Tuy nhiên, vì không hài lòng cậu con rể nhà quê nghèo “rớt mùng tơi” là tôi, chúng tôi kết hôn rồi mà bố mẹ vợ vẫn gây khó dễ đủ đường. Ngày bố mẹ tôi lên bàn chuyện cưới hỏi, bố mẹ vợ tiếp thông gia bằng thái độ khinh thường ra mặt. Bố mẹ tôi quen ở nông thôn, cả đời chưa lên đến thành phố lớn, hôm đó được đến khách sạn 4 sao, bố mẹ tôi làm gì cũng phải rón rén, chỉ sợ làm bẩn, làm hỏng đồ không có tiền đền. Vào bữa ăn, bố mẹ tôi lóng ngóng không biết bóc cua, mẹ nàng vỗ mặt luôn, “nhà quê nghèo kiết hủ lậu, đương nhiên là không biết ăn hải sản”. Hai đứa tôi nghe câu đó mà tái cả mặt. Thương con, bố mẹ tôi vẫn nhẫn nhịn cho qua. Bữa cơm hôm đó diễn ra trong không khí nặng nề.

Sau khi kết hôn, mẹ vợ tôi nói không thể để con cháu bà sống theo tôi trong cái nhà trọ ổ chuột như vậy, bắt nhà tôi chi ra 1 tỷ, nhà vợ cho thêm 1 tỷ để để mua nhà, nếu không bà đón mẹ con cô ấy về chăm sóc, còn tôi hàng tuần đến thăm vợ con là được. Vợ tôi gom góp tiền để dành, lén đưa cho tôi 400 triệu. Bố mẹ tôi thế chấp hết nhà cửa, ruộng vườn ở quê vay được thêm hơn 200 triệu để đưa cho tôi. Còn thiếu 400 triệu, tôi không xoay xở nổi. Bị mẹ vợ giục giã, tôi đành phải muối mặt nói thật. Mẹ vợ nói thiếu thì mẹ vợ cho vay, tính theo lãi ngân hàng, còn bắt tôi viết giấy nợ, mỗi tháng trả mười triệu, trả đến khi nào hết nợ thì thôi. Sau đó, vợ chồng tôi càng phải nỗ lực kiếm tiền, đều đặn hàng tháng gửi mẹ vợ cả vốn cả lãi, còn phải dành dụm tiền trả nợ ngân hàng bố mẹ tôi vay.

Sau đám cưới, vì không hài lòng nhà thông gia, bố mẹ tôi nhất định không chịu lên thành phố lần nào nữa. Kể cả khi vợ tôi đẻ, cũng chỉ có anh chị và các bác tôi ở quê ra thăm, bố mẹ tôi ngày nào cũng gọi điện vì mong cháu, nhưng sống chết không đi thăm, chỉ mong Tết vợ chồng tôi cho cháu về để được ôm cháu. Hai bên thông gia né tránh không muốn đụng mặt nhau.

Hai năm sau, vợ tôi có bầu bé thứ hai. Lần này cô ấy mang thai đôi, ốm nghén rất dữ dội, cơ thể nặng nề, mà con trai đầu của chúng tôi vẫn còn bé quá, tôi lại hay phải đi công tác, thuê người lạ vào nhà bố mẹ vợ bảo không yên tâm. Vì vậy, chúng tôi đành phải năn nỉ mẹ tôi lên giúp đỡ vợ chồng chúng tôi một thời gian. Ban đầu, mẹ tôi không chịu đi, sau nghe con dâu ốm quá, cháu trai không được chăm sóc chu đáo nên cũng ốm vặt liên miên. Mẹ tôi xót cháu đành đồng ý.

Từ ngày mẹ tôi lên ở cùng, nhà cửa sạch sẽ tinh tươm, cơm dẻo canh ngọt, vợ chồng tôi chưa kịp thở phào thì đã phải đau đầu vì phải đứng giữa hai bà mẹ. Mẹ vợ tôi rất thích cháu ngoại, gần như ngày nào cũng qua chơi với cháu một lúc, cuối tuần thì đón cháu về bên nhà chơi. Tuy nhiên, mỗi lần mẹ vợ qua chơi, bà luôn kiếm cơ hội để nói mát mẻ vài câu. Tôi nghe mãi thành quen, thường lảng đi như không nghe thấy. Nhưng mẹ tôi nghèo khó cả đời nên lòng tự trọng rất cao, bà không thể chịu được những lời bóng gió của mẹ vợ tôi.

Ban đầu, mẹ tôi nghe mấy lời đó thì nhất định đòi về quê, chúng tôi phải nói hết lời mẹ tôi mới ở lại. Về sau, mẹ tôi cũng chẳng nhịn nữa, mẹ vợ tôi nói xéo câu nào, mẹ tôi cũng tìm cách đáp trả câu đó. Tiếng bấc ném đi, tiếng chì ném lại, không khí gia đình mỗi khi hai bà chạm mặt nhau luôn căng thẳng, chúng tôi ở giữa cảm thấy vô cùng khó xử. Còn vài tháng nữa vợ tôi mới sinh, chúng tôi không biết phải xử lý chuyện này thế nào mọi người ạ.

Theo Dân Việt

Nực cười chồng xung phong chở vợ hàng xóm đi làm rồi 'tiện thể' tạt luôn vào nhà nghỉ

0 0 0

Đang ngồi xem ti vi trong phòng nhưng nghe tiếng anh Đoàn hàng xóm lạch cạch mở cửa chồng tôi bật dậy phi ra như con thoi hỏi thăm con trai mới sinh của Đoàn.

Trào nước mắt khi biết được lý do thực sự khiến anh quyết định cưới tôi làm vợ

0 0 0

Nếu anh ấy chỉ coi tôi là người thay thế thì tôi thà đừng bước vào cuộc hôn nhân này…

Biết chồng ngoại tình, vợ ngày nào cũng mời nhân tình ăn một món khiến cô ta phải khiếp vía

0 0 0

Từ sau hôm đó, các bữa trưa tôi không đi ăn ngoài nữa mà chủ động rủ cô nhân viên cấp dưới kiêm nhân tình của chồng đi ăn. Cô ấy rất ngạc nhiên khi tôi bỗng ngày nào cũng đi ăn cùng cô ấy. Mà duy nhất tôi chỉ ăn một món đó là phở!

Chồng phát điên vì thu nhập 50 triệu/tháng mà cả nhà vẫn 'ăn đói, mặc rách'

0 0 0

Nói các bạn không tin nhưng sự thật là như vậy. Vợ tôi thậm chí còn tuyên bố "quần lót 3 năm vẫn dùng tốt" khi tôi góp ý với cô ấy nên mua đồ lót mới để mặc...

Cặp đôi đồng tính vừa gặp đã bén duyên, 5 năm sống thử và cái kết có hậu

0 0 0

Nhìn những bức ảnh cưới của cặp đôi đồng tính Lê Phạm Khánh (SN 1993, Tây Ninh) và Trầm Cẩm Linh (SN 1991, Kiên Giang) khiến nhiều ngạc nhiên. Bởi, họ tự tin thể hiện tình cảm trước ống kính, bạn bè, gia đình như để khẳng định rằng họ đang rất hạnh phúc.

Mẹ chồng sắp sang thế giới bên kia gửi thư xin lỗi con dâu khiến người đọc cay sống mũi

0 0 0

"Hôm nay, tròn 1 năm con gái mẹ đi làm dâu, thay vì viết cho con gái nay đã là con nhà người, mẹ viết cho con, đứa con dâu đã chung sống dưới một mái nhà với mẹ 5 năm có lẻ."

Đi làm về vòng tay ôm chồng từ phía sau, nào ngờ anh nói 1 câu khiến tôi choáng váng

0 0 0

Rõ ràng, lúc tôi ôm anh ấy từ phía sau, anh ấy đã nhận nhầm tôi là Linh nên mới nói vậy. Làm sao tôi có thể tiếp tục tin chồng tôi nữa đây!

Người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở phòng sinh khiến chồng 'ngã ngửa' về cô vợ ngoan của mình

0 0 0

Đứng bên ngoài phòng sinh, ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Giữa lúc ấy, gã đàn ông lạ mặt đó xuất hiện. Câu chuyện anh ta nói phía sau khiến tôi hoảng hồn, tưởng như chỉ có trong phim.

Bị cả nhà chồng tương lai phản đối chỉ vì khéo ăn nói y như 'Nguyệt thảo mai'

0 0 0

Đứng bên ngoài căn phòng, tôi nghe tiếng mẹ và chị gái anh nói với nhau: "Gớm cái con bé Yến ăn nói nghe cứ ngọt như mía lùi. Loại con gái đấy không tin được đâu, rồi lại y như con Nguyệt thảo mai trong phim ấy, lấy về khổ một đời".

Phát hiện bạn gái từng là người thứ 3 phá hoại gia đình người khác

0 0 0

Tôi đã sốc khi nghe họ kể về chuyện em từng làm người thứ 3 phá hoại hạnh phúc gia đình của một người đồng nghiệp ở công ty cũ.

Nằng nặc lấy chồng Tây cho bằng được, giờ khổ sở cũng không dám kêu ai

0 0 0

Những tưởng sẽ được cầm lương chồng, là tay hòm chìa khoá như các chị em Việt Nam, ai ngờ tôi khổ sở hàng tháng với đồng lương còm cõi trong khi chồng rủng rỉnh.

Xem thêm tin khác