Cậu bé “một ngón” vẽ tranh tuyệt đẹp
Cậu bé “một ngón” vẽ tranh tuyệt đẹp

Thứ hai, 13/12/2010 10:59

Từ khi chào đời, mỗi bàn tay của Nguyễn Duy Đạt đã chỉ có duy nhất một ngón. Bằng nỗ lực vươn lên của chính mình, cậu bé Đạt đã tập viết chữ và vẽ tranh rất đẹp. Ước mơ sau này của em là trở thành họa sĩ.
Đến xã Hoàng Đông, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam có lẽ không mấy ai không biết đến cậu bé Nguyễn Duy Đạt (10 tuổi) ở thôn Hoàng Lý 1. Cậu "nổi tiếng" bởi có tài vẽ tranh và viết chữ rất đẹp dù chỉ với một ngón tay.

Ngôi nhà nhỏ của gia đình Đạt nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Gặp chúng tôi, Đạt "khoe" đôi bàn tay chỉ với 2 ngón út.

10 tuổi, dù đôi tay không lành lặn như bạn bè cùng trang lứa nhưng cơ thể Đạt vẫn phát triển khỏe mạnh bình thường. Đặc biệt Đạt rất thông minh, sáng dạ. Từ ngày còn bé tí, Đạt đã lấy những mảnh gạch vỡ, kẹp chặt giữa hai bàn tay hầu như không có ngón để tập viết chữ và vẽ tranh trên nền sân.

Lên 6 tuổi, thấy các bạn đi học, Đạt nằng nặc đòi bố mẹ cho đến trường. Lúc đầu, thấy Đạt đến lớp bị bạn bè cười nhạo, bố mẹ Đạt thương con nên để Đạt ở nhà. Nhưng vốn bản chất thông minh lại ham học nên Đạt vẫn quyết tâm đi học.

Giống như đôi tay, đôi chân Đạt mỗi bên cũng chỉ nhú ra một ngón bé tí tẹo. Nhưng ngay từ những ngày đầu đi học, Đạt đã tự mình đến trường mà không cần bố mẹ đưa đón. Cơ thể chịu thiệt thòi nhưng Đạt học rất giỏi và đặc biệt cậu học trò này còn viết chữ, vẽ tranh rất đẹp. Những giờ ra chơi, Đạt thường ngồi lại vẽ tranh, những nét vẽ tuy khó khăn nhưng lại đẹp đến lạ kỳ.


Những nét chữ ngay thẳng và sạch sẽ của Đạt

Với những nỗ lực phi thường của mình và từ những kết quả mà Đạt đã dành được trong quá trình học tập, năm lớp 2, Đạt được nhà trường chọn tham dự cuộc thi vẽ tranh của huyện. Niềm hạnh phúc đã đến với cậu học trò khuyết tật khi bức tranh vẽ về cảnh quê hương với đồng ruộng và cánh diều của em đã giành được giải nhất tại cuộc thi.

Đạt kể về những ngày đầu tập viết bằng một ngón tay của mình: “Hồi mới tập viết hai bàn tay em sưng rốp, đau lắm, em phải đan chéo hai tay mới cầm chặt được bút. Nhưng dần dần em viết quen và thấy thoải mái như bình thường”.

Để trổ tài cho chúng tôi thấy, cậu bé lật giở cuốn vở học sinh ra và đôi tay Đạt chụm lại với chỉ một ngón tay út chìa ra ôm trọn cây viết và từ từ đưa từng nét chữ vừa đẹp vừa rất điêu luyện. Nhìn cuốn vở ghi chép của Đạt không một nét nghệch ngoạc hay một chữ nhô ra khỏi dòng kẻ, ít ai nghĩ rằng những nét chữ ấy được viết bởi đôi bàn tay tật nguyền. Những bức tranh vẽ của em cũng đầy đủ gam màu và những đường nét tỉ mỉ mà ít bạn bè bình thường có thể làm được.


Bức tranh em vẽ trong những giờ ra chơi với nhiều gam màu khác nhau

Mỗi bàn tay của Đạt chỉ dài khoảng 6cm và ngón tay duy nhất là ngón út cũng chỉ dài 4cm. Từ gót chân đến bàn chân em cũng chỉ vỏn vẹn có 14cm mà thôi. Không chịu khuất phục trước hoàn cảnh, từ bé, Đạt đã phải kiên trì luyện tập nên mới có thể đi lại thoải mái được.

Hiện tại Đạt đang học lớp 5, trường tiểu học xã Hoàng Đông. Cô giáo chủ nhiệm của em cho biết, cả bốn năm học vừa qua, Đạt đều là học sinh tiến tiến của lớp. Thấy Đạt học giỏi lại khéo tay nên các bạn trong lớp rất quý mến. Đạt luôn vinh dự khi được nhà trường chọn đi dự thi vở sạch chữ đẹp ở các cuộc thi cấp huyện, tỉnh.

Ngoài những giờ học trên lớp, lúc ở nhà em vẫn giúp đỡ bố mẹ quét dọn nhà cửa, cắt tỉa cây cảnh hay phụ mẹ đan mây giang. Em biết kinh tế gia đình em chẳng mấy dư giả.


Thời gian rảnh, em giúp mẹ những công việc nhẹ trong gia đình

Bà Nguyễn Thị Thỉnh, mẹ Đạt, chia sẻ: “Thương con không được lành lặn như bao đứa trẻ khác, chẳng biết sau này lớn lên có làm được việc gì không. Nhưng dù khó khăn mấy, vợ chồng tôi cũng cố dành dụm tiền nuôi cháu ăn học đến nơi, đến chốn”.

Được đi học với Đạt là một niềm hạnh phúc lớn, niềm vui ấy hiện rõ trên đôi mắt long lanh và khuôn mặt khôi ngô của cậu bé tài hoa: "Em ước sau này sẽ trở thành họa sĩ, em sẽ vẽ những bức tranh thật đẹp để tặng bố mẹ, thầy cô và bạn bè mình. Em cũng muốn sau này đi làm có tiền để đỡ đần cho bố mẹ bớt khổ".

Theo 24h