"Độc chiếm" nhạc Trịnh bằng 20 triệu đồng?

Thứ hai, 20/02/2012 13:06

Người thực sự yêu nhạc của ông sẽ là người biết rằng mình không bao giờ độc chiếm những bản nhạc ấy, dù chỉ một ngày!

Để sở hữu độc quyền nhạc Trịnh Công Sơn trong vòng một tháng, một công ty tổ chức biểu diễn đã bỏ ra 20 triệu đồng. Thời điểm doanh nghiệp nọ “mua đứt” rơi vào đúng mùa nhạc Trịnh ở Hà Nội với vô vàn chương trình nghệ thuật lớn, nhỏ để tưởng nhớ vị nhạc sĩ tài hoa.

Thế là doanh nghiệp kia không còn đối thủ! Ai muốn nghe nhạc Trịnh, xin mời mua vé của họ, dù thích hay không. Bởi trong điều khoản hợp đồng giữa bà Trịnh Vĩnh Trinh, em gái nhạc sĩ, đã rành rành có câu: Không đồng ý cho phép bất cứ đơn vị nào sử dụng tác phẩm của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mang ra biểu diễn thu lợi nhuận ở Nhà hát lớn, Cung văn hóa hữu nghị Việt Xô, Trung tâm hội nghị quốc gia, các nhà hát và các sân khấu ca nhạc tại thành phố Hà Nội từ ngày 10/2 đến 10/3.

Nhiều bầu show lớn nhỏ đọc văn bản này ắt hẳn là “tiu nghỉu”. Có “cố” cũng khó, bởi điển hình là vụ tranh chấp giữa hai liveshow cùng mang tên Ru tình đang xôn xao các báo. Một đơn vị khác không biết về sự độc quyền kia đã đứng ra tổ chức, nộp tiền bản quyền đầy đủ, xin cấp phép đâu vào đấy, rồi đùng một cái nhận được “trát”: cấm show! Thậm chí, ngay cả Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc, đơn vị được gia đình cố nhạc sĩ ủy quyền, cũng chỉ vừa mới biết về sự độc quyền này.


Có bao giờ Trịnh Công Sơn sẽ nghĩ nhạc
của mình bị độc chiếm?

Sự việc trở nên bi thảm hơn khi bà Trịnh Vĩnh Trinh gửi đơn đi “cầu cứu” khắp các cửa vì cho rằng hình ảnh, tên tuổi của cố nhạc sĩ bị xúc phạm. Sự việc vẫn cứ dùng dằng. Nhưng mọi thứ càng trở nên bất ngờ hơn, khi độc quyền không còn là độc quyền, bởi trong thời gian “cấm show nhạc Trịnh” này cũng có show của một ca sĩ nghiệp dư vào ngày 28-29/2 tại Hội trường Trung tâm Văn hóa Pháp cũng bán vé (dù giá rẻ) và được sự đồng ý của bà Trịnh Vĩnh Trinh. Nhưng lạ thay, đơn vị ủy quyền là Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc cũng chỉ vừa được biết. Vậy là, độc quyền có thể hiểu: vài người cùng có quyền sử dụng.

Mùa nhạc Trịnh năm nay ở Hà Nội không xôm tụ như những năm trước. Vụ lùm xùm Ru tình đang được đẩy đi rất xa. Nhiều người còn kháo nhau, chuyện độc quyền này mánh khóe mà một vài doanh nghiệp muốn dùng để “diệt” nhau. Những chiêu trò trên thương trường thì không có gì đáng nói, nhưng nếu đúng vậy thì quả là đáng buồn khi người ta lại dùng nhạc Trịnh để “triệt nhau”.

Cách đây vài năm, việc gia đình cố nhạc sĩ quyết định thu phí tác quyền ở mức 300.000đ – 500.000đ/bài hát đã khiến nhiều ca sĩ, phòng trà xôn xao. Họ bàn ra tán vào không phải vì họ không tôn trọng quyền tác giả của Trịnh Công Sơn, mà vì những tuyên bố quá “rốt ráo” và cách thức truy thu. Có nghệ sĩ tâm sự, họ đi hát không phải vì vài trăm nghìn đồng thù lao, mà bởi mỗi khi ngân ca khúc của Trịnh, họ lại thấy được chia sẻ và muốn truyền cảm xúc ấy đến những tâm hồn tri âm.

Hẳn, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lúc sinh thời sẽ không bao giờ nghĩ, có người lại sở hữu độc quyền những triết lý, tâm tư mà ông thổ lộ qua lời ca, nốt nhạc, cũng không nỡ cấm ai hát, ai nghe. Người thực sự yêu nhạc của ông sẽ là người biết rằng mình không bao giờ độc chiếm những bản nhạc ấy, dù chỉ một ngày!

Theo Báo Đất Việt

Bình luận của bạn

Tên của bạn
Email
TELEX VNI None Chọn Avatar
Bình luận