The Picture of Dorian Gray - Bức chân dung của quỷ dữ (Chương 2 - phần 1)

Thứ sáu, 20/11/2009 11:59

(2Sao) - Anh ấy thực sự rất đẹp với đôi môi cong đỏ hồng hoàn hảo, cặp mắt xanh trung thực, mái tóc quăn vàng óng ả...

Khi họ bước vào họ nhìn thấy Dorian Gray đang ngồi bên chiếc piano, quay lưng về phía họ, giở từng trang bản nhạc “Cảnh rừng” của Schumann.

- Anh phải cho tôi mượn bản nhạc này, Basil,- Dorian kêu lên. - Tôi muốn học chúng. Chúng thật sự thú vị.

- Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào hôm nay anh làm việc thế nào đấy Dorian.

- Ôi, tôi mệt mỏi với việc cứ ngồi mãi rồi, và tôi không muốn một bức chân dung to bằng chính mình nữa - Chàng trai trả lời. đu đưa trên chiếc ghế ngồi để đánh piano với thái độ ngang bướng, hờn dỗi. Khi anh gặp ánh mắt của ngài Henry, má anh thoáng ửng đỏ, và anh đứng bật dậy.

- Xin thứ lỗi , Basil, tôi không biết có người đi cùng anh.

- Đây là ngài Henry Wotton, Dorian, một người bạn cũ ở Oxford của tôi. Tôi vừa kể với anh ấy về việc anh là một người mẫu xuất sắc như thế nào, và bây giờ thì anh đang phá hỏng mọi thứ đấy.

- Anh không làm hỏng mong muốn được gặp anh của tôi đâu, anh Gray. - Ngài Henry vừa nói vừa bước về phía trước và giơ tay ra. - Cô tôi thường kể về anh với tôi. Anh là người cô ấy rất yêu mến, và tôi e rằng tôi cũng là một nạn nhân của bà ấy.

- Tôi ở trong danh sách đen của bà ấy rồi. - Dorian trả lời với một ánh nhìn khôi hài của sự hối lỗi. - Tôi đã hứa đến một câu lạc bộ ở Whitechapel với bà ấy thứ ba tuần trước, và tôi quên khuấy đi mất. Chúng tôi dự định cùng song tấu một bản nhạc, ba bản nhạc, tôi nhớ là như vậy. Tôi không biết bà ấy sẽ nói về tôi như thế nào. Tôi sợ đến mức chẳng dám gọi cho bà ấy.

- Ồ, tôi sẽ làm lành với bà ấy giúp anh. Bà ấy rất nhiệt tình với anh. Và tôi không nghĩ đó thực sự là vấn đề khi anh không có mặt ở đó. Khán giả vẫn sẽ nghĩ đó là một bản song tấu. Khi Cô Agatha chơi piano, bà ấy làm đủ tiếng ồn cho cả hai người.

- Điều đó thật khủng khiếp với bà ấy, và không thực sự tốt cho tôi. - Dorian trả lời và cười lớn.

Ngài Henry nhìn anh. Đúng vậy, anh ấy thực sự rất đẹp với  đôi môi cong đỏ hồng hoàn hảo, cặp mắt xanh trung thực, mái tóc quăn vàng óng ả. Có cái gì đó trong mắt anh làm cho anh trở lên đáng tin cậy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tất cả sự vô tư và sự nồng nhiệt thuần khiết của tuổi trẻ ngự trị trong anh. Anh làm cho người ta cảm thấy anh không bị nhuốm bụi bẩn của thế giới bên ngoài. Không có gì ngạc nhiên khi Basil Hallward sùng bái anh ấy.

- Anh đủ điều kiện để tham gia tổ chức từ thiện đấy. -  Ngài Henry ném mình xuống đi văng và mở hộp thuốc lá.

Người họa sĩ đang bận rộn pha mầu và chuẩn bị cọ vẽ. Nhìn anh có vẻ lo lắng, và khi anh nghe thấy Ngài Henry nói câu cuối, anh nhìn anh ta, lưỡng lự vài giây rồi nói:

- Harry, tôi muốn hoàn thiện bức chân dung trong ngày hôm nay. Anh có nghĩ là tôi quá thô lỗ khi yêu cầu anh ra ngoài không?.

Ngài Henry mỉm cười và nhìn Dorian Gray và hỏi.

- Liệu tôi có phải đi không, anh Gray?

- Ồ, không đâu ngài Henry. Tôi thấy Basil đang hờn dỗi đấy chứ, và tôi không chịu được khi anh ấy như vậy. Bên cạnh đó, tôi muốn nói cho anh tại sao tôi không gia nhập tổ chức từ thiện.

- Tôi không biết rằng tôi nên nói với anh điều đó, anh Gray. Một chủ đề sẽ rất tẻ nhạt khi chúng ta phải nói về nó một cách nghiêm túc. Nhưng tôi sẽ không đi đâu cả. Bây giờ anh bảo tôi dừng lại. Anh không quan tâm phải không Basil? Anh từng nói với tôi rằng anh muốn có ai đó ngồi nói chuyện với người mẫu của anh còn gì”

Hallward cắn môi.

- Nếu Dorian muốn vậy, tất nhiên anh có thể  ở lại. Mong muốn của Dorian là luật lệ cho mọi người mà, trừ chính anh ấy ra.

Ngài Henry đội mũ và đeo găng tay.

- Anh rất nôn nóng rồi  đấy, Basil, nhưng đã đến lúc tôi phải đi rồi, tôi có một cuộc hẹn ở Orleans. Tạm biệt Gray. Hãy đến gặp tôi vào buổi chiều nào đó ở phố Curzon nhé. Tôi hay ở nhà lúc 5h. Hãy gửi lời nhắn cho tôi nếu anh tới. Tôi sẽ rất tiếc nếu không gặp được anh.

- Basil! - Dorian Gray kêu lên - Nếu Ngài Henry Wotton đi, tôi cũng sẽ  đi đấy. Anh không bao giờ nói một lời nào khi anh vẽ cả, và thật là kinh khủng khi đứng trên một cái bục và cố gắng để trông vui vẻ. Bảo anh ấy ở lại đi. Tôi nài nỉ đấy.

- Đúng vậy, tôi chẳng bao giờ nói hay nghe gì khi làm việc cả, và đó thật sự là một điều khủng khiếp cho những người mẫu không may mắn của tôi, tôi xin anh ở lại đấy.

- Nhưng còn cuộc hẹn của tôi ở Orleans?

Người họa sĩ cười.

- Tôi không nghĩ có gì khó khăn ở chỗ này cả., Ngồi xuống đi, Harry. Và bây giờ, Dorian đứng lên bục kia đừng cử động nhiều, hay chú ý quá nhiều đến những gì Ngài Henry nói. Anh ấy có ảnh hưởng xấu đến tất cả những người bạn của mình, chỉ ngoại trừ tôi thôi.

Dorian Gray bước lên cái bục với tư thế của một thanh niên Hy Lạp bị đầy đọa, và có một chút bất bình tới ngài Henry, Người mà anh đã có chút cảm tình. Anh ấy không giống Basil. Giữa họ có sự đối lập thú vị. Anh có một giọng nói thật tuyệt. Sau vài giây Dorian nói:

- Anh thực sự có ảnh hưởng rất xấu hả Ngài Henry? Xấu như Basil nói?

- Trên đời này không có cái thứ mà có ảnh hưởng tốt đâu, anh Gray. Tất cả những ảnh hưởng xấu xa là từ quan điểm của khoa học.

- Tại sao?

- Bởi vì để ảnh hưởng tới một con người là để suy nghĩ của mình đi vào tâm hồn anh ta. Anh ta không nghĩ về suy nghĩ của chính mình, hoặc cuốn theo những đam mê của chính bản thân anh ta. Anh ta không còn là chính mình nữa. Lỗi lầm của anh ta là do vay mượn, nếu thực sự có những thứ như thế. Anh ta trở thành một tiếng vọng lại từ âm nhạc của người khác, một diễn viên đóng một vai mà không phải được viết cho mình. Mục đích của cuộc sống là tự phát triển. Để nhận ra bản tính của một người hoàn chỉnh là những mục đích của mỗi người chúng ta ở đây. Bây giờ, con người lo sợ chính họ, họ quên đi tất cả những bổn phận cao nhất, trách nhiệm với chính mình. Tất nhiên, họ rộng lượng. Họ bố thí quần áo và thức ăn cho người nghèo và người ăn xin. Nhưng chính tâm hồn họ lại đói khát và trống rỗng. Sự dũng cảm không còn trong giống loài của chúng ta. Có thể chúng ta chưa từng sở hữu đức tính đó. Sự khiếp sợ đối với xã hội, là cái gốc của những lời răn dạy, sự sợ hãi đối với chúa, là bí mật của các tôn giáo, đó là hai thứ điều khiển chúng ta, và….

- Quay đầu sang phải một chút Dorian, như một cậu bé ngoan. -  Người họa sĩ nói, miệt mài với công việc và một cái nhìn sắc cạnh mà anh chưa từng bắt gặp trước đó

- Và…- Ngài Henry tiếp tục bằng giọng trầm và du dương với những làn sóng bằng tay duyên dáng rất đặc trưng của mình - Tôi tin rằng nếu một người sống cuộc đời của mình một cách hoàn chỉnh, là trải qua tất cả các hình thái cảm xúc, diễn đạt tất cả các suy nghĩ, hiện thực hóa mọi giấc mơ, tôi tin rằng thế giới sẽ có những cảm hứng mới mẻ của niềm vui mà sẽ làm chúng ta quên hết những điều xấu xa của thời trung cổ, và quay trở lại lý tưởng Hy lạp cổ đại, cái gì đó tốt đẹp hơn, giàu có hơn, có thể lắm chứ. Nhưng con người dũng cảm nhất trong chúng ta lại sợ hãi chính mình. Tổn thương từ sự man rợ gây ra sự sống sót đầy bi kịch khi từ chối chính bản thân mình điều đó làm hỏng cuộc sống của chúng ta. Chúng ta bị trừng phạt vì từ chối chính mình. Tất cả mọi nỗ lực mà chúng ta nỗ lực để kìm hãm suy nghĩ trong tâm hồn và đầu độc chúng ta.

Thể xác cũng mang tội lỗi, và thực hiện tội lỗi của nó, mà hành động là một hình thức rửa tội. Không còn lại gì sau đó những sự hồi tưởng lại một ước mơ, hay tiếc nuối một cách xa xỉ. Cách duy nhất để từ bỏ một sự cám dỗ là đầu hàng nó. Cưỡng lại nó thì tâm hồn anh sẽ phát ốm vì ham muốn những thứ mà chính bản thân nó tự cấm đoán, khao khát những luật lệ quái dị của nó làm lên sự kỳ quặc và trái luật lệ. Có người đã nói những sự kiện lớn của thế giới xảy ra trong đầu chúng ta, chỉ trong đầu chúng ta mà thôi, đó cũng là nơi tội ác lớn nhất của chúng ta diễn ra. Anh Gray, bản thân anh, với nhiệt huyết tuổi trẻ và tuổi niên thiếu trong sáng, anh có đam mê và điều đó làm anh sợ hãi, những suy nghĩ lấp đầy anh trong lo lắng, những giấc mơ ban ngày và những mộng mị trong giấc ngủ, mà ghi nhớ chúng chỉ làm anh thêm xấu hổ.


- Dừng lại đi. - Dorian Gray ngập ngừng - Dừng lại, anh đang làm tôi bối rối. Tôi không biết phải nói gì. Chắc có câu trả lời nào đó cho anh nhưng tôi không thể tìm ra nó. Đừng nói. Để tôi nghĩ. Hay, tốt hơn là tôi đừng cố làm gì.

Trong khoảng mười phút Dorian đứng đó, bất động, môi hé mở và đôi mắt sáng kỳ lạ. Anh lờ mờ nhận ra, một luồng ảnh hưởng mới mẻ đang tràn trong anh. Tuy nhiên chúng dường như thực sự đến từ bản thân anh. Những từ ngữ mà người bạn của Basil nói với anh, những từ ngữ chỉ tình cờ được thốt ra, không nghi ngờ gì nữa, và những nghịch lý ngang ngạnh trong đó, đã chạm vào một nơi nào đó còn bí ẩn trong tâm hồn mà trước đó chưa từng được chạm tới, nhưng những gì anh đã cảm thấy bây giờ đang rung lên đầy tò mò.

Âm nhạc cũng làm anh rung động như vậy. Âm nhạc gây rắc rối cho anh bao nhiêu lần, nhưng âm nhạc không kết nối. Nó không phải là một thế giới mới, mà là một mớ hỗn độn khác được hình thành trong chúng ta. Ngôn từ, chỉ là những ngôn từ, thật kinh khủng, trong trẻo, sống động và độc ác, con người không thể chạy trốn được chúng. Thật là một loại ma thuật huyền diệu trong những ngôn từ, chúng dường như làm được nên cấu trúc của những thứ không hình hài. Để có một loại âm nhạc của chính bản thân nó ngọt ngào như đàn violin hay đàn luýt. Chỉ có ngôn từ, có gì khác chân thực hơn là ngôn từ không?

Có, có những thứ trong thời niên thiếu của mình mà anh đã không hiểu. Bây giờ anh đã hiểu rồi. Cuộc sống bỗng nhiên bốc cháy trong anh. Dường như anh đang bước đi trong lửa. Tại sao anh đã không biết điều đó?

Ngài Henry quan sát anh và nở nụ cười. Anh biết thời điểm chính xác nhất để không nói gì. Anh cảm thấy thật sự thú vị. Anh thích thú với ấn tượng bất ngờ mà ngôn từ của anh mang lại, và, nhớ lại một cuốn sách anh đọc khi mười sáu tuổi, một cuốn sách đã mang đến cho anh nhiều điều mà anh chưa từng biết trước đó, anh tự hỏi liệu Dorian đã từng trải qua chuyện tương tự chưa. Anh chỉ đơn thuần bắn một mũi tên vào không khí. Mũi tên đã trúng đích? Chàng trai này thật thú vị.

(Còn tiếp)
Oscar Wilde
Dịch: Ngọc Diệp

Bình luận của bạn

Tên của bạn
Email
TELEX VNI None Chọn Avatar
Bình luận


 

 

Dan Brown - thiên tài văn chương hay bậc thầy lừa đảo?

(2Sao) - Bạn nghĩ gì về cha đẻ của 'Mật mã Da Vinci' - một trong những tiểu thuyết gia gây nhiều tranh cãi nhất trên thế giới?

Xem tiếp

 

Hiếu Linh: Mình rất thích tác giả là Tân Di Ổ. Không biết tại Việt Nam đã có những tác phẩm nào của cô? 2Sao giúp mình nhé.
2 Sao: Hiếu Linh thân,Là một trong những nhà văn mạng trẻ tuổi và thành công nhất trên văn đàn Trung Quốc thời điểm ...
Na: (2Sao) - Khoảng 10 năm trước em rất thích một loạt truyện có tên "Sáu người bạn đồng hành" của Pháp. 2Sao có thể cung cấp cho em thêm ...
2 Sao: Na thân,Có thể nói, cùng với huyền thoại mang tên Tứ quái TKKG, thì series Sáu người bạn đồng hành là một ...
Hà Minh: (2Sao) - Những câu chuyện tuyệt vời được viết nên bằng niềm đam mê với những cái tên bất tử của thời trang thế giới như Gucci, Channel hay Prada.
2 Sao: Sau khi đã cùng phiêu lưu trong thế giới của những nhà thiết kế với Quỷ cái vận đồ Prada, mua sắm ...
Hà Minh: (2Sao) - Em rất thích đọc tiểu thuyết về thế giới thời trang hay các nhà thiết kế. 2Sao có thể gợi ý cho em một vài tựa sách không?
2 Sao: Hà Minh thân,Những cuốn tiểu thuyết viết về thế giới thời trang luôn có một sức hút mãnh liệt với các độc ...
Quỳnh Thư: (2Sao) - Cho hỏi những truyện nào của Nicholas Sparks đã có bản tiếng Việt. Nếu mua bản tiếng Anh mua ở đâu có đầy đủ các tác phẩm ...
2 Sao: Quỳnh Thư thân,Mặc dù còn khá trẻ Nicholas Sparks đã được xem là bậc thầy về tiểu thuyết lãng mạn của Mỹ. ...
Tên của bạn
Email
Chọn mục
  Telex    VNI    Tắt