Chia tay vì nàng quá hoàn hảo

Thứ ba, 02/02/2010 15:10

Nhiều lúc tôi thèm được cảm giác được chiều chuộng nàng nhưng không được vì nàng chẳng thiếu bất cứ một thứ gì!

Nàng của tôi được bạn bè đánh giá là một người khá hoàn hảo. Nàng sinh ra trong một gia đình khá giả, gia đình nàng cũng có chút danh tiếng trong giới kinh doanh. Mặc dù giàu có nhưng nàng luôn hòa đồng với tất cả mọi người, không làm mất lòng ai bao giờ. Đặc biệt hơn là nàng không chảnh, không kiêu như mấy cô tiểu thư lá ngọc cành vàng khác. Da trắng, tóc không nhuộm, dáng “chuẩn không cần chỉnh” (vì nàng học múa từ bé), lại học giỏi nên nàng là mơ ước của biết bao nhiêu chàng trai trong trường.

Là con nhà gia giáo, nàng ăn nói nhẹ nhàng, từ tốn, không bỗ bã, đốp chát bao giờ. Có giận ai đến mấy nàng cũng chỉ tức ở trong lòng rồi về nhà trút giận lên con thú bông của mình. Tôi quen nàng trong dịp đi cắm trại cùng trường ở Tuyên Quang. Nàng ăn mặc giản dị, không rườm rà kiểu cách, lại là người năng động và nhiệt tình với lớp, cái gì cũng xung phong dẫn đầu. Tôi phát hiện ra nàng nấu ăn rất ngon và cũng chẳng có lí do gì để không cho phép mình “chinh phục” nàng. Bản thân là một gã con trai nên tôi khó có thể cưỡng lại được vẻ đẹp trong sáng và thánh thiện đó. Hơn nữa, gia đình tôi và gia đình nàng cũng khá tương xứng về mặt kinh tế.



Cưa được nàng là một kì tích. Đã có biết bao ánh mắt phải ghen tị khi biết tôi và nàng chính thức là một cặp. Bản thân tôi cũng thấy mình thật may mắn khi “sở hữu” một người yêu quá tuyệt vời. Nhưng chính cái sự “hoàn hảo” quá mức đó càng ngày càng khiến tôi ngán ngẩm.

Nàng là người chu đáo, cẩn thận lại hay quan tâm đến người khác, đặc biệt khi trở thành người yêu của nàng lại càng được nàng “chăm sóc đặc biệt” hơn. Sáng thức dậy thì nàng nhắn tin chúc một ngày tốt lành, tối đi ngủ thì nhắn tin đến tận khuya chỉ để nói rằng nàng đang nhớ tôi lắm! Rồi nàng hỏi tôi có nhớ nàng không? Trời lạnh nàng nhắc tôi nhớ mặc thêm áo ấm, trời mưa hỏi tôi về nhà có bị ướt không? Nếu tôi nói tôi bị ốm thì lập tức nàng đến gặp tôi ngay và mang đủ thứ nào thuốc, nào bánh, nào sữa,…

Thời gian đầu tôi còn thấy hứng thú vì được nàng quan tâm và thể hiện tình yêu của mình với tôi. Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy như mình đang có một “bảo mẫu” bên cạnh vậy. Đi đâu nàng cũng hỏi bao giờ tôi sẽ về, đi nhậu với bạn bè thì nàng không cho, thỉnh thoảng có hút thuốc hay uống rượu xã giao thì nàng sợ tôi sẽ hư hỏng! Nàng đâu có biết rằng tôi cũng cần có tự do riêng của mình, và bởi vì tôi cũng là một gã trai nên có hút thuốc hay uống rượu một tí cũng là chuyện bình thường.

Có nhiều những khúc mắc và hiểu lầm nhưng nàng luôn từ chối “tranh luận”. Chẳng bao giờ có chuyện tôi và nàng giận nhau hay cãi nhau vì nàng luôn biết nhường nhịn và né tránh các “xung đột” có nguy cơ cãi vã làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa. Nhưng nàng đâu có biết rằng nhiều khi “to tiếng” giận hờn sẽ làm cho hai người thêm hiểu và yêu nhau nhiều hơn.



Cũng chẳng bao giờ tôi thấy nàng khóc hay tâm sự những chuyện không vui, vì nàng được bao bọc trong một cuộc sống sung túc đầy đủ. Con đường nàng đi chỉ toàn một màu hồng và những may mắn đã được sắp đặt sẵn. Trong khi mấy thằng bạn thân của tôi luôn kêu ca người yêu nó hay nhõng nhẽo đòi cái nọ, đòi cái kia, rồi mít ướt, sụt sùi làm bọn nó lo cuống lên không biết xử lí ra sao thì nàng của tôi lại luôn xuất hiện với nụ cười tươi như hoa. Nhiều lúc tôi thèm được cảm giác được chiều chuộng nàng nhưng không được vì nàng chẳng thiếu bất cứ một thứ gì!

Những lúc tôi có chuyện buồn, cần nàng tâm sự thì nàng luôn “diễn thuyết” nên thế này, nên thế kia. Tôi biết nàng am hiểu về cách đối nhân xử thế nhưng nàng đâu có biết rằng tôi chỉ cần nàng ngồi im lặng bên cạnh tôi để tôi được nói ra những tâm sự trong lòng mình. Những lúc như thế tôi cần sự yên tĩnh chứ không cần những lời "dạy bảo" đó của nàng.

Tôi thực sự cảm thấy tẻ nhạt khi yêu nàng, vì ngày hôm nay so với ngày hôm qua, tình yêu của chúng tôi cứ bình lặng như thế. Chẳng có bất ngờ cũng chẳng có nhớ thương. Cũng bởi vì nàng là một người quá hoàn hảo nên tôi cũng phải tập làm một người yêu hoàn hảo để tương xứng với nàng.... Nhưng thật khó khi tôi thì không thể tự biến mình thành một người khác hoàn toàn so với con người thật của mình!

Tôi thực sự cảm thấy nản lòng khi theo đuổi một cô gái “không chê vào đâu được” như thế.

Theo 24H

Bình luận của bạn

Tên của bạn
Email
TELEX VNI None Chọn Avatar
Bình luận


 
Bình luận (5)
  • Nghiêm (24/05/2011 09:50)

    Mình tặng bạn những gì bạn đang mong chờ đây.
    Đầu tiên là bạn không hiểu về cô ấy. Được sống trong nhung lụa nhưng cô ấy nhắn tin đến khuya chỉ để nói nhớ bạn có nghĩa là 1 sự cô đơn mà bạn chả hiểu được. Lo lắng cho bạn khi bạn bị ốm từng chút là có ý gì nào? Chỉ mong bạn khỏe mạnh để bạn có thể hiểu được nta cần bạn thế nào. Không tranh luận đúng là điều khó chịu nhưng bạn có nghĩ được điều đó sẽ thế nào nếu như cuộc tranh luận làm tổn thương 1 người mà bạn chưa hiểu rõ.

    Hãy là 1 người đàn ông và là 1 nhạc trưởng (nếu bạn ko ân hận vì điều đó ^^!). Cho người ta biết cảm giác của bạn bằng hành động cụ thể hơn trong những tình huống thực tế. Và tránh diễn thuyết quá nhiều.

    Hơn nữa bạn cũng xem lại coi ngọn núi bạn chinh phục có phải đã thật sự là muc tiêu cuối cùng của bạn không đã. Nếu chỉ chinh phục mà không khai thác thì bạn bắt quá cũng chỉ là 1 người ấu trĩ và thiếu suy nghĩ mà thôi. Cần làm 1 người đàn ông ngay bây giờ và hơn bao giờ hết bạn ạ.

     
  • Mai Trang (11/10/2010 10:35)

    Cuộc sống khó hiểu thật. Nhiều người cần có thì lại không được, còn người có thì lại không cần. Ai cũng có khiếm khuyết hết bạn ah. Mình chắc rằng cũng có lúc bạn gái bạn cảm thấy cô đơn hay buồn về 1 chuyện nào đó. Chỉ là bạn chưa hiểu hết về ng mình yêu mà thôi. Nên quý trọng những gì mình đang có....
    Bạn gửi tin nay cũng lâu rồi không biết giờ 2 bạn thế nào nhỉ.
    Chúc bạn vui nhé.

     
  • DV_007 (09/08/2010 04:17)

    Mình là một người đàn ông như bạn,nhưng mình không có cùng suy nghĩ như bạn đâu.Mình thấy bạn có một người yêu như thế là rất tuyệt vời rồi.Hiếm có ai trên đời này được sống trong hạnh phúc mà không biết hưởng như bạn đâu.Cõ lẽ đến lúc mất nhau rồi bạn mới biết quý trọng điều mình đã từ bỏ, thì lúc ấy đã quá muộn rồi bạn à!Như trường hợp của mình,mình cũng có một người yêu rất yêu thương mình và có đôi chút điểm chung so với bạn gái bạn,nhất là về sự quan tâm,lo lắng đến người mình yêu.Nhưng mình đã không biết giữ gìn hạnh phúc mình đang có để đến bây giờ mới thấy nuối tiếc thì đã quá muộn rồi bạn à!

     
  • Michi (01/08/2010 12:34)

    cuộc đời này nhiều chuyện buồn cười thật đấy. và mình cũng thấy đàn ông các bạn khó chiều quá. Mình thì có tính cách ngược với ngyeu bạn chút xíu, mình ko nhẹ nhàng, k thuỳ mị và cũng k phải người giỏi nhường nhịn. vậy mình là người bạn muốn có, phải ko? Nhưng ngyeu mình thì lại luôn phàn nàn mỗi khi mình giận dỗi, khóc lóc 1 chút. Qtâm thì kêu : em cứ kệ anh đi..v..v... Nói chung là bạn nên góp ý với ngyeu bạn , mỗi người 1 tính bạn ạ. Đôi khi chỉ đén lúc mất đi rồi bạn mới cảm thấy quý trọng những gì bạn đang có đấy.. Good luck ^^

     
  • liên (06/02/2010 12:46)

    mình thấy bạn nên nói rõ quan điểm của bạn với người yêu. Và nếu thấy tẻ nhạt thì nói ra. Cô ấy không chịu nghe thì viết thành lá thư gửi cô ấy. Còn chuyện "luôn xuất hiện với nụ cười tươi như hoa" hay "né tránh xung đột". Bạn không biết là cô ấy đã khóc nhiều như thế nào vì cảm giác bạn đang chán cô ấy đâu. Mình cũng là một người con gái, luôn xuất hiện trưóc ng yêu và tươi cười, nhưng anh ấy không hiểu điều đó, ngỡ là mình vô tâm. Sự thực là mình đã khóc rất nhiều. Bạn nên học cách hiểu ngưòi yêu của bạn hơn. Cô ấy cũng đã không hoàn hảo vì đã lựa chọn một người không hiểu cô ấy như bạn đấy. Nếu không thấy yêu nhau thì mình nghĩ có lẽ ngay từ ban đầu, bạn chỉ có ý nghĩ chinh phục mà thôi, chứ không xuất phát từ tình cảm. Và cũng chính bởi thế, khi yêu làm sao thấy hạnh phúc được