Yêu say đắm và tin lời hứa của một người đàn ông có vợ đã làm cuộc sống của tôi lỡ dở…
Yêu say đắm và tin lời hứa của một người đàn ông có vợ
đã làm cuộc sống của tôi lỡ dở…


Ngày xưa tôi cũng trẻ trung, xinh đẹp và có không ít những người đàn ông yêu mến, nhưng tôi lại không yêu họ.

Tôi yêu say đắm một người đàn ông hơn mình 10 tuổi, ban đầu anh ấy nói dối tôi là mới đi làm ở nước ngoài về, chưa có gia đình và đang tìm một người con gái để yêu.

Tôi tin anh ta và không chút nghi ngờ, yêu anh ta được hơn một năm, nhưng cứ nói đến đám cưới thì anh lại tìm các lý do để trì hoãn, rồi tôi phát hiện ra anh đã có vợ con.

Không giấu được nữa, anh ta thừa nhận với tôi là đã có vợ, nhưng lại nói dối tôi là vợ chồng anh ta không hạnh phúc. Vợ anh ta là một người phụ nữ hư hỏng, chị ấy đã cặp bồ ngay cả khi sống cùng với chồng, cô ấy cũng không yêu và không tôn trọng anh.
 
Còn anh cưới chị ấy chỉ là do gia đình bắt ép. Anh ta hứa một thời gian nữa sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình, bỏ vợ để cưới tôi.
 
Tôi lại một lần nữa tin những gì anh ta nói là sự thật, và cứ yêu, cứ chờ đợi một ngày anh ta bỏ vợ và cưới tôi. Nhưng cứ lần nào nhắc đến đám cưới anh ta cũng trì hoãn bằng rất nhiều lý do, nào là con anh đang ốm, bố mẹ anh đang ốm, rồi công việc của vợ anh đang không ổn định, nếu bây giờ bỏ chị ấy thì sẽ là bất nghĩa,… rất nhiều lý do được anh đưa ra sau mỗi lần tôi nói về đám cưới.
 
Tôi cũng lờ mờ hiểu ra được rằng anh đang nói dối tôi, và sẽ không bao giờ có đám cưới giữa anh và tôi. Nhưng chính bản thân tôi lại cũng không muốn buông tay anh ra, vì tôi sợ, tôi sợ mất đi người đàn ông đã chia sẻ cùng tôi 4 năm trời.
 
Tôi sợ, sẽ chẳng còn người đàn ông nào muốn cưới tôi nữa, nếu như họ biết rằng tôi đã yêu và sống như vợ như chồng với một người đàn ông có vợ. Tôi không tự tin vào bản thân mình, và không muốn làm quen với một người đàn ông nào khác.
 
Biết được anh ta nói dối, nhưng lại không dám từ bỏ anh ta, đó là bi kịch lớn nhất của tôi. Rồi tôi đơn giản nghĩ rằng, anh ta không đến với tôi, không chấp nhận cưới tôi chỉ đơn giản là vì tôi và anh ta không có một đứa con. Nghĩ vậy, tôi đã có con với anh ta, cứ nghĩ sau khi biết tôi có thai, anh ta sẽ vui mừng, sẽ yêu quý tôi hơn và sẽ bỏ vợ để cưới tôi làm vợ, nhưng không phải như vậy.
 
Biết tôi có thai, anh ta tìm đủ mọi cách để bắt tôi từ bỏ đứa bé, anh ta nói tôi đừng hòng lấy đứa bé để “trói” cuộc đời anh ta lại ở bên tôi. Vì nếu làm được điều đó thì vợ anh ta đã làm được rồi, chứ không phải đợi đến tôi.
 
Anh ta còn nói, giữa tôi và anh chẳng qua chỉ là sự “bóc bánh trả tiền”, chứ chẳng có tình yêu thương hay giàng buộc, nợ nầm gì với nhau cả. Tôi cho anh ta tình, còn anh ta cho tôi tiền để sống dư dả, nên chẳng nợ gì nhau. Nếu cứ muốn giữ lại cái thai thì đường ai nấy đi.
 
Nghe những gì anh ta tôi mới hiểu ra rằng thực ra anh ta chẳng yêu gì tôi, chẳng qua chỉ là lợi dụng sự ngu ngơ của tôi mà thôi. Nhưng tôi vẫn quyết định đẻ đứa trẻ ấy ra và nuôi con một mình.
 
Bây giờ cuộc sống của tôi lỡ dở, không chồng mà lại có con, chỉ thương đứa trẻ sống trong một gia đình không hoàn thiện, và thương bố mẹ tôi mang tiếng với xóm làng vì có đứa con gái không chồng mà có con.

Theo Xã hội