Luôn có một người làm chúng ta chân thành hơn tất thảy, người mà đến lúc họ buông tay đi rồi, tình yêu như nhạt thếch, tim ta như bạc màu và niềm tin về một người như vậy trên thế gian cũng bỗng chốc tan biến sau một lần.
Tôi từng nghĩ, khi gặp anh rồi, tôi rất tin vào định mệnh. Những mảnh ghép hòa hợp, những thứ chưa bao giờ là so le. Mà nhất là với một đứa con gái sống nội tâm, anh cứ hiểu hết. Để đến khi anh nói chúng tôi hãy là hai con người như trước, những lẻ tẻ vô hình, những rời rạc không tên, tôi chỉ im lặng, tôi chỉ thấy tim mình đánh một nhịp mạnh đến không ngờ.
Vẫn biết niềm tin của tôi đã theo anh về nơi típ tắp, tôi vẫn tìm kiếm anh, tôi nói sẽ đợi anh. Tôi chỉ còn biết nhẩm đếm từng ngày, chẳng mấy chốc tôi cũng nghĩ mình ổn. Nhưng đó cũng là lúc tôi nhận ra mỗi khi bóng tối buông phủ, tôi lại nhớ anh. Nhưng khoảng cách, những nỗi sợ vô hình, tôi không còn là con bé can đảm ngày ấy để muốn gì sẽ nói ra thành lời được nữa. Tôi nhớ anh vô cùng. Chỉ biết giữ lại, chỉ biết lặng câm.
“Em nhớ anh”.
Tin nhắn sau từng ấy ngày im lặng của tôi cuối cùng chỉ còn một dòng chữ cụt lủn. Tôi mường tượng nếu là tôi đang viết ra, thì dòng chữ ấy méo mó và khó nhọc lắm. Là em nhớ anh, là em nhớ anh cồn cào, nhưng không dám nói thêm một lời. Chỉ đủ một dòng thông tin để anh biết tình cảm trong tôi. Nhưng lại chẳng đủ thiết tha, đủ tự nhiên, đủ sự chân thành như mọi tin nhắn ríu ran của tôi ngày trước. Tôi chẳng biết bắt đầu sao. Nhiều lúc muốn đứng lì trước cửa phòng anh, cứ đứng vậy, cứ chờ vậy. Rồi chỉ cần thấy bóng anh mở cửa, tôi sẽ chạy biến, sẽ sợ hãi trốn tránh anh, như anh trốn tránh tôi, khó xử khi thấy tôi bây giờ.
Tôi thương và sợ sự câm lặng của chính mình, nhưng tôi lại mong thà rằng tôi đừng xuất hiện, để anh được thoải mái, được tự do với cuộc sống còn lại mà anh đã chọn, con đường dài anh chấp nhận đơn côi mà không có tôi.
Điều tệ hại là... tôi không thể phủ nhận chúng tôi đã chấm dứt. Đôi tay đã buông và không thể nắm lại đôi tay tôi được nữa. Và dẫu có vui vẻ và gồng mình lên thế nào, tôi chẳng thể chấp nhận rằng: tôi nổi loạn, tôi bốc đồng là vì anh. Vì muốn nhận được sự quan tâm của anh, vì muốn anh thấy rằng tôi không có anh vô cùng ổn. Kể cả cái khoảnh khắc đi qua con đường quen, thấy những quán quen, nghe những bản nhạc đã nhớ rõ lắm rồi, tôi bất giác nhớ anh đến nghẹt thở trên chuyến xe bus tấp nập, tôi vẫn không thể ngăn mình giả vờ đăng lên cái status Facebook vui cười, những bức ảnh chơi bời, rộn rã.
Sau tất cả, sau cả những vô tâm của anh và tổn thương của tôi, tôi vẫn chỉ quan tâm có mình anh.