Bà Hoài có duy nhất một cậu con trai năm nay gần 30 tuổi. Ngày con trai đưa người yêu về ra mắt, bà đã thấy “không ưa nổi cái con bé mắt xếch, miệng rộng, đanh đá và ăn mặc rất mát mẻ”.
Nhưng thấy con trai một hai đòi cưới, bà đành bấm bụng bỏ ra hơn hai
cây vàng cưới vợ cho con. Nhìn con trai cười hớn hở trong lễ cưới mà bà
cũng vui lây.
Thế nhưng, mới sống chung với cô
con dâu được gần hai tháng, bà đã muốn điên đầu vì nàng dâu bất trị. Hoa
- con dâu bà, làm công nhân một công ty nước ngoài, hàng ngày đều đi
làm bằng xe đưa đón của công ty. Nghĩ thương con dâu
đi làm vất vả, lại chiều ý con, nên mọi công việc nhà bà đều giành làm.
Ban đầu, Hoa đi làm về, thấy mẹ chồng nấu ăn cũng xúm xít phụ mẹ. Nhưng
cô làm đâu thì bỏ đấy, khiến bà Hoài bực. Dần dần, đi làm về, Hoa chỉ
xuống nhà chào mẹ chồng một tiếng rồi lại lướt nhanh lên phòng, đợi khi
bà gọi thì xuống ăn cơm.
Những lúc bà khỏe mạnh
không sao, nhưng những hôm trái gió trở trời, người bà mỏi rã rời vẫn
phải xuống bếp cơm nước cho chồng, cho con. Hoa đi làm về, thấy mẹ chồng
nằm li bì trong phòng cũng chẳng thèm hỏi một tiếng mà bỏ lên phòng đợi
cơm. Ngồi trò chuyện với mấy bà trong xóm, nghe người ta kể con dâu hiếu hạnh, gọn gàng bà lại chạnh lòng buồn bã.
Bà
để ý còn thấy con dâu mình có quá nhiều điểm thiếu sót nhưng chẳng bao
giờ nghe bà góp ý. Nhiều khi nàng dâu còn trừng mắt, quát lại mẹ chồng.
Là chúa bừa bộn nhưng Hoa lại chưa một lần tham gia vào việc dọn dẹp
nhà. Cứ đi làm về thì túi xách vứt lăn lóc ngoài ghế salon, điện thoại
thì khi để trên tủ, khi nằm trên bàn đá, lúc lại ở trong bếp. Váy áo,
phụ kiện thay ra thì lúc chiếc tất ở chiếu nghỉ gần phòng hai vợ chồng,
chiếc sơ mi xộc xệch ở lưng chừng máy giặt... Hễ bà nhắc nhở thì Hoa
nhấm nhẳng: "Để đâu chả là để. Mẹ nhiều chuyện quá". Phòng ngủ của vợ
chồng Hoa cũng do chính tay bà Hoài dọn dẹp. Mỗi sáng, Hoa chỉ có việc
dậy vệ sinh cá nhân rồi đi làm. Còn lại mùng màn, gối nệm đều bày như
bãi chiến trường. Lúc đầu, bà Hoài còn cố gắng dọn dẹp cho ngăn nắp, rồi
lựa lời nói với Hoa. Hoa vâng vâng dạ dạ nhưng đâu vẫn vào đấy, chẳng
thấy Hoa động vào đến cái chổi nói chi dọn phòng.

Hàng ngày, thấy con trai đi làm về trong tình trạng say khướt, bà Hoài lại đau lòng
(Ảnh minh họa).
(Ảnh minh họa).
Bà
Hoài nhẫn nhịn làm mọi việc cũng được, nhưng điều mà bà không ưa nổi
Hoa nhất là cách cô đối xử với chồng. Con trai bà từ trước đến giờ đều
được bà chiều chuộng hết mực, chẳng để động tay động chân việc gì. Ấy
thế mà từ khi có vợ, nhìn Hoa sai con trai bà cứ như mẹ sai con. Mà anh
con trai bà cũng lạ, mẹ sai thì cau có, chứ vợ sai là răm rắp làm theo,
chẳng dám trái ý nửa lời. Thậm chí nửa đêm vợ đòi ăn chân gà nướng, anh
cũng xách xe đi tìm bằng được mua đem về cho vợ, trong khi bà ốm không
ăn được cơm, đến bát cháo anh còn chẳng mua nổi cho mẹ.
Tiền
lương hàng tháng, con trai bà đều đưa hết cho vợ cất giữ. Mỗi sáng, Hoa
phát lại cho chồng 30 ngàn để xăng xe, ăn sáng, cà phê, cũng may con
trai bà không hút thuốc, không nhậu nhẹt, chứ không thì thành con nợ
mất. Thấy con trai như vậy, bà Hoài lại phải dấm dúi thêm vài chục ngàn
vào tay anh, phòng khi xe hư giữa đường. Thương con trai bao nhiêu thì
bà lại chướng tai gai mắt cô con dâu bấy nhiêu.
Hoa lại có tính hay ghen,
lúc nào cũng bo bo giữ chồng bên cạnh. Cứ mỗi lần con trai bà đi dự đám
tiệc gì là nhà lại xảy ra “chiến tranh nóng”. Thôi thì đủ mọi ngôn ngữ
“chợ búa” được phát ra từ miệng con dâu và đích đến là con trai bà. Lần
này như giọt nước tràn ly. Con trai bà đi đám cưới bạn, lâu ngày gặp bạn
cũ, nên anh tắt máy ngồi chơi tới tận 10 giờ mới về. Nhìn Hoa đi lên đi
xuống, lăm lăm điện thoại trên tay, mặt mày cau có, bà Hoài nghĩ thế
nào cũng có chuyện xảy ra. Đúng như bà dự đoán, vừa thấy con trai bà
bước vào nhà, Hoa đã thẳng tay ném cái điện thoại vào chồng ngay trước
mặt cha mẹ chồng.
Vợ chồng bà Hoài đứng sững
người trước hành động của con dâu. Con trai bà sẵn có hơi men nên nhào
tới túm tóc Hoa tát cho một cái. Thế là chồng bà phải lao vào ôm con
trai, bà thì ôm con dâu kéo ra. Mà sức bà Hoài sao bằng sức Hoa, cô lại
đang tức tối nên bà bị cô xô ngã dúi dụi xuống nhà. Thấy mẹ chồng ngã,
Hoa không đỡ bà dậy đã đành, cô còn quay ra chì chiết mẹ chồng: "Bà cố
tình ôm tôi để cho con bà đánh!". Thế rồi nàng dâu bất trị ném tung đồ
đạc, đập phá tan tành những gì tay cô vơ được...
Sau
trận hỗn chiến, Hoa ôm quần áo bỏ về nhà mẹ đẻ. Con trai thì nằm vật ra
ghế salon ngủ chẳng biết gì. Vợ chồng bà lắc đầu ngao ngán nhìn bãi
chiến trường nào là mảnh vỡ đĩa, bình hoa, điện thoại, rồi cả ghế nhựa
nằm ngổn ngang…
Không muốn hạnh phúc của con dở
dang thế nhưng nghĩ đến cảnh đồ đạc trong nhà vỡ, nghĩ những khi nàng
dâu bất trị trừng mắt quát lại... thì bà không muốn là người nhún nhường
nữa. Bà lựa lời khuyên con trai, không thể sống mãi với tình cảnh này
được. Biết là không muốn nhưng hai người chưa có con, tình huống xấu
nhất xảy ra là ly hôn thì nên giải quyết sớm khi mọi chuyện vẫn còn đơn
giản. Con trai bà đồng ý nhưng rất buồn. Còn Hoa, từ lúc bỏ nhà đi,
chẳng hề thấy gọi điện hay nhà ngoại có động tĩnh gì.
Hàng ngày, thấy con trai đi làm về trong tình trạng say khướt, bà Hoài lại đau lòng. Hồi đó, nếu bà kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân này thì có lẽ, con trai bà đã không rơi vào tình trạng như hiện tại...
Theo Trí Thức