Chị sinh ra trong một gia đình có điều kiện ở thành phố, được học
hành đầy đủ và công việc ổn định với mức lương khá. Mọi việc đều tốt trừ
nhan sắc của chị, nói chung chị không quá xấu nhưng cũng không hấp dẫn.
Khuôn mặt của chị thuộc dạng “phổ thông” khiến người ta nhìn một cái là
quên ngay chị là ai, các đường nét trên khuôn mặt chị đều ở mức rất
bình thường.
Nhưng tất nhiên so với anh thì đúng là về nhan sắc chị kém anh một trời một vực.
Anh
là dân tỉnh lẻ, học đại học ở Hà Nội rồi lập nghiệp ở đây. Anh có chí
nhưng vì nhà nghèo nên cố mãi cũng chỉ dậm chân ở cái chức nhân viên
hành chính bình thường của một công ty cổ phần. Tiền tài không có, bù
lại anh rất đẹp trai và cao ráo. Thời sinh viên, anh đã làm cho không
biết bao nhiêu cô gái phải thổn thức vì anh, tình trường của anh cũng đủ
ghi vào sử sách tới nỗi anh chẳng biết mình đã trải qua bao nhiêu mối
tình.
Còn chị, đến với anh là người đầu tiên và duy nhất.

Chị
ngỡ ngàng như vừa trải qua giấc mơ, vì chẳng bao giờ chị nghĩ người đàn
ông
làm rung rinh biết bao nhiêu cô gái thế kia lại sẵn sàng yêu một người nhan sắc
dưới tầm như mình (Ảnh minh họa).
làm rung rinh biết bao nhiêu cô gái thế kia lại sẵn sàng yêu một người nhan sắc
dưới tầm như mình (Ảnh minh họa).
Chị và
anh gặp nhau rồi yêu nhau cũng thật tình cờ, chỉ sau có hai lần đi tham
gia hiến máu tình nguyện, anh và chị đã trở nên thân thiết. Chính anh là
người chủ động ngỏ lời với chị sau 3 tháng gặp nhau, chị ngỡ ngàng như
vừa trải qua giấc mơ, vì chẳng bao giờ chị nghĩ người đàn ông làm rung
rinh biết bao nhiêu cô gái thế kia lại sẵn sàng yêu một người nhan sắc
dưới tầm như mình. Thế mà anh yêu chị thật, và muốn kết hôn với chị
thật!
Đám cưới của chị được tổ chức trong sự tò mò và nghi ngờ của mọi người, và đặc biệt là sự phản đối mạnh mẽ của gia đình
anh, bởi về hình thức hai anh chị như cặp đũa lệch. Chị có buồn nhưng
cố gắng giấu nỗi buồn đó và hứa sẽ cố gắng sống thật tốt bên anh như câu
trả lời cho tất cả. Sau đám cưới, toàn bộ của hồi môn của chị là 10 cây
vàng đều được bố mẹ chị tặng lại để vợ chồng chị sinh sống. Ông bà còn
cho hai vợ chồng chị một ngôi nhà gần trung tâm thành phố với đầy đủ
tiện nghi để sinh sống và làm việc. Thậm chí với khả năng của bố mẹ chị,
anh đã được chuyển sang một cơ quan có tiếng với mức lương tăng lên gấp
3 lần.
Chị vốn sống tình cảm nên yêu thương
và chiều anh lắm, chị cũng yêu quý và yêu thương gia đình chồng như vậy.
Từ việc mua quà cáp thăm hỏi mọi người cho đến việc mua hết thuốc bổ nọ
kia biếu bố mẹ chồng, nhất là mỗi khi chị về quê, cho dù chị chẳng quen
việc nhưng cái gì chị cũng xắn tay áo vào học hỏi làm cùng với mọi
người để xóa bớt khoảng cách gái thành phố với bố mẹ chồng. Nhưng hình
như tất cả sự cố gắng của chị mọi người đều coi đó là điều hiển nhiên,
bố mẹ anh còn cho rằng vì chị là người vợ xấu và già hơn anh, và vì chị
giàu hơn anh nên đương nhiên chị phải làm điều đó để giữ chồng. Ông bà còn nhiều lần tiếc rẻ rằng: với nhan sắc đó, chẳng những anh có thể lấy vợ giàu mà còn lấy vợ đẹp. Chị nuốt nước mắt vào lòng…
Ban
đầu anh cũng chẳng để ý, nhưng nhiều lần đi cùng chị, anh bị mọi người
chỉ trỏ, chị cao 1 mét 50 còn anh cao gần mét tám, nhiều lần mọi người
còn tưởng đó là chị gái của anh nên anh ngại, rất ít khi chở vợ đi đâu,
chỉ trừ khi có việc cần. Anh sang cơ quan mới bị đồng nghiệp khích bác
rằng anh chỉ vì hám tiền nên mới lấy vợ xấu, anh về quê thì bị bố mẹ cho
rằng: “Anh ngu thì anh phải chịu, người như anh phải tìm được cô vợ vừa
xinh vừa giỏi, có khi cho tiền bố mẹ xây cả căn nhà khác”.

Chị gửi thư đi và tin rằng mình làm đúng (Ảnh minh họa).
Anh
bị ám ảnh rồi anh thấy vợ mình đúng là xấu thật, điều đó khiến anh chán
nản và bắt đầu ngoại tình. Chị đã cố gắng níu kéo nhưng chị không thể
làm được. Anh cặp kè với cô gái trẻ và rất xinh, thậm chí cô ta còn nhắn
tin cho chị: “Chị có giỏi thì cứ giữ
anh ấy, em có giữ đâu, anh ấy tự theo em đấy chứ, khi nào vào trung tâm
thẩm mỹ ra rồi nói chuyện với em, nhé!”. Anh công khai đi với cô
gái kia tối ngày, chị vì thương bố mẹ nên đã câm nín chấp nhận để chờ
anh thay đổi, nhưng càng ngày anh càng quá quắt, đến lúc đó bố mẹ chị đã
biết. Trái với suy nghĩ và lo lắng của chị, ông bà đã đồng ý cho chị ly
dị, chị làm hồ sơ sang Pháp học tiến sĩ để quên mọi nỗi đau vì đã có người chồng phản bội.
Ngày
tòa tuyên án thì lúc đó bố mẹ chị đã lấy lại ngôi nhà cho chị, sếp của
anh lại là người thân của bố mẹ chị, thấy anh đối xử với chị chẳng ra gì
nên đã thuyên chuyển anh xuống vị trí khác với mức lương thấp và công
việc vất vả. Anh trắng tay, quay lại van xin chị cho anh một cơ hội để
làm lại. Nhìn email dày đặc chữ của anh, chị chỉ trả lời lại vỏn vẹn mấy
dòng chữ: “Xấu không phải là cái tội,
giàu cũng không phải là cái tội. Gia đình em có gì sai khi cho chúng ta
cuộc sống tốt hơn, em có gì sai khi đã hết lòng với anh? Thế nên chúng
ta cần tìm con đường khác phù hợp hơn với cả hai, chúng ta không thể đi
trên cùng con đường khi anh chỉ nhìn bề ngoài để sống”. Chị gửi thư đi và tin rằng mình làm đúng.
Theo Trí Thức