Cách nhà đẻ chưa đầy 1 km nhưng mỗi lần sang, tôi phải xin phép chồng

"Tôi đi lấy chồng để được yêu thương và chia sẻ chứ không phải đi làm người ở mà cứ ra lệnh thế nào tôi cũng phải phục tùng và làm theo thế đó".

Nhìn chồng người ta, nghĩ tới chồng mình mà tôi buồn đến phát chán mọi người ạ. Ngẫm lại mới thấy lời các cụ nói quả không sai: “Nói trước, bước chẳng qua".

Ngày trước tôi hạ quyết tâm lấy chồng gần để sau có thể chạy đi chạy lại chăm lo cho bố mẹ đẻ. Vậy nhưng dù thực hiện được quyết tâm ấy tôi lại chẳng thể thường xuyên về thăm ông bà.

Nhà chồng cách nhà tôi có chưa đầy 1km vậy mà tính ra có khi 2, 3 tháng tôi mới được về 1 lần. Chồng tôi thuộc loại người gia trưởng, anh ấy luôn giữ suy nghĩ phụ nữ lấy chồng là không còn trách nhiệm với bố mẹ mình hết. Mỗi lần tôi xin về ngoại chơi, anh lại cằn nhằn:

“Cứ hở cái lại tót đi còn ra thể thống gì. Người ngoài nhìn vào lại tưởng nhà tôi có đối xử với cô không ra gì nên mới hay về ngoại như thế”.

Khổ nhất có lần đi làm về, nghĩ lâu quá không tạt qua nhà, nhớ bố mẹ tôi rẽ về thăm. Ông bà thấy con gái tới liền làm thịt gà, nấu toàn những món ngon giữ tôi lại ăn cơm. Thế mà vừa ngồi vào mâm, chồng tôi gọi điện quát ầm ĩ qua điện thoại:

“Nhà tôi không có cơm hay sao mà cô phải về bên đó ăn trực”.

Cách nhà đẻ chưa đầy 1 km nhưng mỗi lần sang, tôi phải xin phép chồng-1
(Ảnh minh họa)

Loa điện thoại của tôi to, mẹ đẻ ngồi bên nghe hết. Sợ con gái khó xử, vợ chồng cãi vã nên lại cuống quýt gói thức ăn, nào gà nào thịt vào túi cho con rồi giục về gấp. Nhìn mẹ lúc ấy tôi thương tới chảy nước mắt mà không biết làm sao, bởi có cố ngồi lại ăn cho xong bữa thì ông bà cũng không còn lòng dạ nào.

Sau khi tôi sinh con, chồng lại càng khó khăn không cho tôi đưa con về chơi với ông bà. Con đầy tháng, tôi xin về bên đó một tời gian thì anh ta trợn mắt quát:

“Không đi đâu cả, ông bà nhớ cháu thì tự sang”.

Hết 3 tháng cữ tôi mới được đưa con sang ngoại chơi. Biết ông bà thương cháu nhưng tôi cũng chỉ dám cho con chơi tới chiều tối là phải đưa về vì chồng không cho ở. Giờ con tôi cũng được hơn một tuổi, mỗi lần muốn về tôi toàn phải xin phép chồng trước cả tuần. 

Ngày hôm đó tôi có việc đột suất phải ra ngoài nhưng không có ai trông con. Tôi liền gọi điện xin chồng mang con sang ngoại nhờ ông bà trông hộ rồi chiều đón về. Chưa kịp nghe tôi nói hết câu, anh ta đã quát ầm trong điện thoại:

"Cô không đi đâu cả, có việc đợi tôi về nhà rồi muốn làm gì thì làm. Mà có chỉ việc ở nhà trông con thì có việc gì mà gấp".

Cách nhà đẻ chưa đầy 1 km nhưng mỗi lần sang, tôi phải xin phép chồng-2
(Ảnh minh họa)

Lúc đấy tôi mới tức lên như "giọt nước tràn ly", tôi thu dọn một số đồ đạc rồi quyết định 2 mẹ con sẽ về ngoại ở một thời gian. Tôi chỉ nhắn tin thông báo với anh ta chứ nhất quyết không thèm nghe điện thoại.

Lần này tôi quyết tâm không thể cứ mãi bị chồng dày vò như thế này được. Tôi đi lấy chồng để được yêu thương và chia sẻ chứ không phải đi làm người ở mà cứ ra lệnh thế nào tôi cũng phải phục tùng và làm theo thế đó.

NQ
Theo VietNamnet


gia trưởng lấy chồng

Tin tức mới nhất