Nửa đêm mưa gió, mẹ người yêu dắt tôi bỏ chạy khỏi căn nhà ám ảnh suốt 3 tháng với số tiền lẻ trong tay

Khi tôi lên xe, mẹ người yêu còn nói với theo trong màn mưa: "Phải sống hạnh phúc con nhé".

Hôm nay tôi nghe tin mẹ người yêu cũ mất. Trái tim tôi chùng xuống, nước mắt lặng lẽ rơi. Vài người nhân viên hỏi tôi có sao không? Tôi cố nói trong nghẹn ngào: "Ân nhân lớn nhất đời chị đã mất rồi".

Phải, với tôi mà nói, bà chính là vị ân nhân lớn nhất cuộc đời tôi, là người tôi mang nợ lớn lao chẳng kém bố mẹ ruột thịt. Bởi nếu không có bà, có lẽ tôi đã chẳng còn cơ hội ngồi đây, tận hưởng cuộc sống sung sướng, thoải mái.

Cách đây 7 năm, tôi vì yêu một gã đàn ông bặm trợn, xăm trổ tên M mà tự nguyện đi theo anh ta. Ngày đó, bố mẹ tôi khóc ròng khuyên con gái suy nghĩ lại. Anh tôi giận dữ, đòi từ mặt nếu tôi dám bỏ nhà đi với trai. Nhưng rồi tôi vẫn đi, bất chấp tất cả, trốn gia đình mà đi. Tôi hân hoan khi được M chiều chuộng và rỉ tai những lời đường mật.

Nhưng rồi mọi thứ nhanh chóng vỡ tan khi tôi nhận ra sự thật cay đắng, phũ phàng quá đỗi. Căn nhà mà người yêu dẫn tôi về nắm tít ở vùng núi cao, xa khu đô thị, xa thành phố. Căn nhà bé chỉ bằng phòng tắm nhà tôi nhưng lại có đến 7 người sống. Đó là bố mẹ, anh trai M và 2 con gái của anh ấy. Nghe nói chị dâu M chịu không nổi cảnh bị chồng đánh nên bỏ trốn về quê, để lại hai đứa con thơ cho mẹ chồng chăm. Bố M còn suốt ngày nhậu nhẹt, hát hò rồi mắng chửi người ta.

Nửa đêm mưa gió, mẹ người yêu dắt tôi bỏ chạy khỏi căn nhà ám ảnh suốt 3 tháng với số tiền lẻ trong tay-1
Nghe tin mẹ người yêu cũ mất, trái tim tôi chùng xuống, nước mắt lặng lẽ rơi. (Ảnh minh họa)

Còn chồng hờ của tôi cũng chẳng khá hơn là mấy. Anh ta đi làm được một ngày nhưng nghỉ đến vài ngày. Bao nhiêu tiền bạc tôi đem theo chẳng mấy chốc mà hết. Thậm chí đôi hoa tai vàng kỉ niệm mẹ tôi tặng, anh ta cũng tháo ra đi bán.

3 tháng sống với M, tôi chẳng thấy hạnh phúc, chỉ thấy đau khổ, nước mắt và đôi khi cả máu mỗi khi anh ta nhậu say, đánh vợ. Nhưng bù lại, mẹ M lại rất tốt, yêu thương, chăm sóc, chia sẻ với tôi mọi thứ.

Một đêm mưa gió cách đây 7 năm, bà đã dắt tôi chạy khỏi căn nhà ấy khi M đã say xỉn. Anh ta liêu xiêu đuổi theo chúng tôi nhưng có lẽ đuổi không kịp nên bỏ về. Bà dắt tôi chạy ra đường chính, gọi một người quen chạy xe ôm đưa tôi về lại thành phố.

Về lại nhà, bố mẹ vội vã đưa tôi đi nơi khác sinh sống để tránh sự làm phiền của M. Sau đó vài tháng, tôi nghe tin anh ta đi tù vì trộm cắp. Có lẽ khoảng thời gian yêu và chung sống với anh ta chính là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Thỉnh thoảng về quê, tôi cũng thăm mẹ người yêu cũ, biếu bà tiền, mua cho gia đình họ vài món đồ giá trị. Nhưng sâu thẳm, tôi luôn biết ơn đêm đó, biết ơn những đồng tiền lẻ của bà. Nếu không có nó, tôi đã chẳng có ngày hôm nay rồi.

Theo Pháp luật và bạn đọc

Xem link gốcẨn link gốc https://afamily.vn/nua-dem-mua-gio-me-nguoi-yeu-dat-toi-bo-chay-khoi-can-nha-am-anh-suot-3-thang-voi-so-tien-le-trong-tay-va-loi-dan-do-rom-nuoc-mat-20201020143711939.chn

ra mắt người yêu

Tin tức mới nhất