Nửa đêm về nhà thấy con nằm khóc khản cổ, tôi bủn bủn nhìn việc vợ đang làm dưới bếp

Tôi nghe được tiếng con khóc ngằn ngặt trong phòng ngủ nhưng không có ai dỗ dành thằng bé. Lao vào phòng ngủ thì thấy con nằm chỏng chơ trên giường, khóc đến tím tái mặt mày.

Cưới vợ được hơn năm thì tôi phải đi công tác 2 năm trong Nam theo lệnh của công ty. Đó cũng là cơ hội cho tôi, sau này về trụ sở chính ngoài Bắc sẽ được thăng trước. Tôi đành để vợ ở nhà với mẹ, lúc ấy vợ tôi đang mang bầu 4 tháng. 

Trong hơn một năm chung sống tôi nhận thấy mối quan hệ giữa mẹ tôi và vợ khá tốt. Vợ tôi là người phụ nữ ngoan ngoãn, chịu khó và hiếu thảo với mẹ chồng. Còn mẹ tôi cũng yêu thương con dâu và vun vén cho hạnh phúc của các con. Những người chồng khác thường đau đầu về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, thế nhưng tôi chưa bao giờ phải phiền lòng về chuyện đó. Chính vì thế mà tôi có thể yên tâm đi xa, để vợ và mẹ ở nhà.

Do khoảng cách xa và công việc bận rộn nên tôi không có thời gian về thăm nhà. Khi vợ sinh con, tôi chỉ xin nghỉ được đúng một tuần về với vợ con, sau đó lại nhanh chóng trở lại với công việc. Nhưng hàng ngày tôi vẫn gọi video về cho vợ để hỏi thăm tình hình và nhìn ngắm con. Hai năm thời gian có lẽ trôi cũng nhanh thôi, rồi gia đình tôi lại được sum họp bên nhau.

Nửa đêm về nhà thấy con nằm khóc khản cổ, tôi bủn bủn nhìn việc vợ đang làm dưới bếp-1
Vợ tôi là người phụ nữ ngoan ngoãn, chịu khó và hiếu thảo với mẹ chồng. Ảnh minh họa

Cách đây mấy hôm, vì dự án vừa hoàn thành nên tôi có chút thời gian rảnh rỗi. Con tôi đã được 4 tháng tuổi rồi, lần gần đây nhất tôi về thăm con chính là ngày vợ sinh. Tôi nhớ con vô cùng, nếu như bình thường thì phải đến Tết tôi mới được về nghỉ. Nhưng tôi không muốn đợi tận đến Tết nên đã thu xếp công việc để về với vợ con vài hôm. 

Tôi bay chuyến bay đêm nên khi về nhà thì đã là hơn 2 giờ đêm. Tôi có chìa khóa nhà, nhẹ nhàng mở cửa vào, sợ đánh thức vợ con và mẹ tôi dậy. Tôi cứ nghĩ mọi người đều đang ngủ say nhưng không ngờ cảnh tượng tôi nhìn thấy trong nhà lại khiến tôi phải bất ngờ vô cùng.

Tôi nghe được tiếng con khóc ngằn ngặt trong phòng ngủ nhưng không có ai dỗ dành thằng bé. Lao vào phòng ngủ thì thấy con nằm chỏng chơ trên giường, khóc đến tím tái mặt mày. Vợ tôi và mẹ tôi chẳng thấy bóng dáng đâu cả.

Tôi vội vã bế con lên nên gượng gạo dỗ dành nó. Phát hiện đèn trong nhà bếp đang bật sáng nên tôi bế con vào bếp kiểm tra, vừa đi vừa cất tiếng gọi vợ và mẹ. Nhưng chẳng có ai đáp lời tôi cả. Khi mở cánh cửa phòng bếp, tôi giật mình khi nhìn thấy vợ trong đó nhưng hành động mà cô ấy đang làm mới khiến tôi hãi hùng. Vợ tôi đang cầm con dao gọt hoa quả sắc lẹm và cứa vào cổ tay cô ấy, máu đã rướm ra trông vô cùng đáng sợ. 

Tôi thét lên một tiếng, quát vợ bỏ dao xuống. Trên tay đang bế con nên tôi không dám lao đến gỡ con dao trên tay cô ấy xuống vì sợ làm thương thằng bé. Tôi bồng con quay ngược lại phòng ngủ, đặt thằng bé xuống giường rồi mới trở lại nhà bếp khống chế vợ. Vợ tôi từ đầu đến cuối vẫn bần thần như người mất hồn, để mặc tôi ném con dao đi rồi cũng để mặc tôi kéo cô ấy về phòng ngủ.

Thấy tinh thần vợ không bình thường, tôi cũng không dám mắng mỏ hay nói nặng lời. Một lúc lâu sau vợ mới bình tĩnh lại, tôi hỏi mẹ đâu thì cô ấy lắc đầu không biết. Nhìn má vợ hồng rực, tôi sờ lên trán cô ấy thì tá hỏa khi thấy vợ đang sốt rất cao. Thế là tôi lại vội vã gọi taxi, vừa bồng con vừa đưa vợ vào viện khám. 

Nửa đêm về nhà thấy con nằm khóc khản cổ, tôi bủn bủn nhìn việc vợ đang làm dưới bếp-2
Rõ ràng bình thường bà cũng đối xử với vợ tôi chẳng ra gì. Ảnh minh họa

Đợi bác sĩ khám cho vợ xong, tôi có nhờ bác sĩ tư vấn giúp về hành động lạ lùng của vợ tôi đêm ấy. Bác sĩ nghe xong lập tức cảnh báo tôi phải hết sức lưu ý vì vợ tôi đã có dấu hiệu của chứng trầm cảm sau sinh. Cô ấy bị ốm lên cơn sốt cao mà vẫn phải thức đêm trông con quấy khóc, điều đó cho thấy hàng ngày vợ tôi đã phải rất vất vả và cực nhọc. Không có người thân quan tâm, chăm sóc nên phụ nữ sau sinh rất dễ rơi vào trầm cảm.

Tôi đưa vợ về nhà trong tâm trạng hoảng hốt vô cùng. Tôi gọi điện cho mẹ song bà không nghe máy. Mãi sáng hôm sau mẹ tôi mới về, bà nhìn thấy tôi thì giật mình. Tôi hỏi thì bà bảo tối qua đến nhà bạn chơi, vì trời đã khuya nên đành ngủ lại. 

Bố tôi đã mất nhiều năm, đời sống cá nhân của mẹ tôi thế nào tôi không quan tâm. Thế nhưng tiền nong tôi vẫn gửi hàng tháng để bà chi tiêu cho cả nhà mà bà nhẫn tâm để mặc con cháu như thế, thật sự khiến tôi vô cùng thất vọng.

Rõ ràng bình thường bà cũng đối xử với vợ tôi chẳng ra gì. Nhưng mỗi lần tôi gọi điện về hỏi han thì vợ không hé răng than thở lời nào. Mẹ tôi cũng luôn khẳng định chắc nịch rằng mọi thứ ở nhà vẫn ổn.

Bây giờ tôi rất khó xử, công việc thì không bỏ bê được mà để vợ con ở nhà với mẹ thì tôi càng không yên tâm. Cứ nghĩ đến cảnh tượng đêm ấy vợ cầm con dao sắc nhọn mà tôi bị ám ảnh. Tôi phải làm gì đây? Lẽ nào đưa vợ con theo mình vào nơi công tác hay sao?

Theo thoidaiplus

Xem link gốcẨn link gốc https://eva.vn/tam-su/nua-dem-ve-nha-thay-con-nam-khoc-khan-co-toi-bun-bun-nhin-viec-vo-dang-lam-duoi-bep-c391a453394.html?fbclid=IwAR26qi8__-X_C7ZiYHz65hLFx1yiO2OGyZNko0nDcD2OqWpgRWbRrO1k9-s

trầm cảm chuyện vợ chồng Tình yêu

Tin tức mới nhất